Au Pair Hà Lan trong 1 gia đình gốc Pháp: Những bài học mới mẻ về cuộc sống

Ngày đăng: Tuesday, 11 July ,2017
Tham gia chương trình Au Pair là 1 cách để trải nghiệm văn hoá, cuộc sống ở phương Tây 1 cách chân thực nhất. Trong quá trình 1 năm là Au Pair, bạn chắc chắn sẽ tích luỹ được nhiều bài học quý giá cho bản thân. Lần đầu xa nhà đặt chân đến châu Âu, Thảo Xu - Au Pair Hà Lan của tổ chức Aupair Vietnam đã  không khỏi ấn tượng trước lối sống hoàn toàn khác biệt của người phương Tây. Dưới đây là một trong những chia sẻ của cô bạn về cách dạy con của gia đình gốc Pháp mà cô đang sống cùng tại Hà Lan.

1. Cách cho trẻ ngủ

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap

Host kid tại gia đình của Thảo Xu - Au Pair Hà Lan

“Em tự cảm thấy mình cũng may mắn khi được làm Au Pair trong một gia đình Pháp có cách giáo dục con về cơ bản khá là hay, khiến em cảm thấy mình như được khai sáng. Em hỏi Emma rằng khi Troy và Lola được bao nhiêu tuổi thì ngủ riêng, Emma nhún vai trả lời "chỉ hai tuần tuổi thôi". Em há hốc miệng và thấy ngạc nhiên kinh khủng. Emma nói rằng lúc đầu họ cũng không có kinh nghiệm với Troy, nên cứ dính lấy Troy suốt ngày khi cậu bé khóc. Thậm chí Bruce còn phải kê tay cho Troy ngủ cả đêm (giống như bố mẹ Việt Nam hay làm vậy). Lúc đầu cả hai cũng bạo thủ không nghe theo lời cha mẹ khuyên rằng nên để trẻ em tự ngủ. Cứ hễ Troy khóc là Bruce lại ngay lập tức chạy đến dỗ dành. Nhưng rồi sau đó họ nhận ra rằng nếu tiếp tục làm như vậy thì họ sẽ phí phạm rất nhiều thời gian cũng như công sức để lo cho trẻ mà chúng sẽ không trưởng thành được. Rồi họ bắt đầu thay đổi, khi Troy khóc, họ để cho cậu nhóc tiếp tục khóc. Nếu trong khoảng mười lăm phút mà cậu bé không nín, họ sẽ đến kiểm tra xem có gì không ổn. Chỉ khó khăn khoảng một tuần đầu Troy khóc nhiều khi không có bố mẹ dỗ dành, sau đó cu cậu quen, khóc tầm mười phút là tự nín, rồi ít dần ít dần. Từ đó trở đi họ rất nhàn, đến giờ đi ngủ chỉ việc tắt đèn, trẻ em tự động hình thành thói quen đó là tắt đèn tương đương với đi ngủ, khóc mà không có ai dỗ thì nín, riết thành quen, sau không có bố mẹ bên cạnh ngủ nhà người lạ cũng rất dễ. Không bao giờ có khái niệm gãi lưng, à ơi ru ngủ, ôm ấp dỗ dành để trẻ quen hơi. Họ không làm vậy không phải vì họ không yêu và muốn ôm ấp con họ, họ làm vậy vì muốn con họ độc lập ngay từ bé. Chính vì vậy bây giờ Troy và Lola tầm tám rưỡi mà chưa ngủ là ngáp ngắn ngáp dài và thấy mệt muốn lên giường rồi. Hai đứa đi ngủ rất sớm. Có một lần em babysit cho hai nhóc con của anh trai Bruce, một bé hơn một tuổi, một bé ba tuổi. Hai đứa vô phòng, tắt đèn một cái là tự ngủ không khóc không mè nheo tí nào, em ngồi ngoài đọc sách khi nào đứa nhỏ ho quá lâu thì mới vào vỗ vỗ lưng, còn không để bé tự ho xong rồi tự ngủ tiếp. Cảm thấy nhàn hạ kinh khủng.”

2. Cách cho trẻ ăn

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Về vấn đề ăn uống, họ cũng không cầm đĩa thức ăn chạy theo đút từng muỗng một. Họ đặt đĩa lên bàn, trẻ tự ăn, nếu ăn hết thì được ăn món mousse sô cô la ngon tuyệt, không ăn hết thì nhịn. Rất đơn giản. Khi con còn nhỏ, họ để con tự cầm muỗng múc đồ ăn, văng cũng được, bốc cũng được miễn là tự biết cách ăn. Tay bẩn, miệng bẩn cũng được. Tốn công dọn dẹp một chút nhưng các bé biết tự lập hơn. À, nói về breast-feed (nuôi con bằng sữa mẹ), Emma chia sẻ rằng bản thân chỉ cho Lola bú đúng một tháng nhưng vắt ra bình chứ không cho bú trực tiếp, còn Troy thì không bú ngày nào luôn. Giải thích cho điều này, Emma nói "I'm not a cow". Troy và Lola vẫn lớn, vẫn nghịch kinh khủng và ít khi đau ốm. Mẹ Emma cũng không phải vất vả bôi mực vào ti để con cai sữa. Đây cũng là điều mà em tìm hiểu từ ngày xưa rồi và sau này nếu có con, em cũng sẽ chỉ cho bú đúng một tuần.”

3. Cách chơi với trẻ

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Bruce và Emma cũng dành rất nhiều thời gian cho con cái. Họ có cả tủ board-game khoảng hơn ba mươi trò khác nhau. Ví dụ như monopoly (giống trò cờ tỷ phú của Việt Nam), cờ vua, checkers (cờ vây), sukodu (trò điền số 1-9 của Nhật), scrabble (trò xếp chữ), mikado (trò hẩy que giống Việt Nam). Còn nhiều trò hay kinh khủng luôn ấy mà em không nhớ tên. Hầu hết nhà ai cũng có tủ board game, kể cả người lớn cũng hay chơi board game khi có party. Em thấy thực ra chơi board game rất hay, có rất nhiều trò vui kinh khủng ấy. Nhưng ở Việt Nam hiếm thấy nhà ai có board game, cũng may tuổi thơ của em sống trong miền Nam nên cũng đã chơi kha khá nhiều mấy trò kể trên. Chơi board game rất tốt mà, phải động não nhiều nên nếu trẻ chơi nhiều tư duy sẽ nhanh (chắc ngày xưa em chơi chưa đủ nhiều nên giờ tư duy vẫn chậm). Đặc biệt là lego trẻ cũng có bộ sưu tập đủ loại. Vì chơi lego nhiều nên Troy cực kì giỏi trong việc lắp ráp mô hình và thiết kế. Một điều đặc biệt nữa là cả người lớn và trẻ em ở Châu Âu thường có một tủ costume (quần áo và phụ kiện để hóa trang). Trẻ em thì thích hóa trang để tự làm mấy cái show cho bố mẹ xem, người lớn thì hay có mấy cái party với bạn bè và tất cả phải hóa trang nên cũng có nhiều costume không kém. Cái này cũng rất vui mà. Nhắc mới nhớ cuối tuần sau em được mời đi dự một party mà khác mời bắt buộc phải hóa trang. Biết hóa thành ai bây giờ huhuhu. Dạo này em hay đi party thấy vui cực, đâu nhất thiết phải nhậu say quắc cần câu đâu, mình muốn uống bao nhiêu thì uống, không uống cũng chả sao, xong ngồi bạn bè nói chuyện, chơi game đến sáng, vui ơi là vui.”

4. Dạy con hiểu biết về thế giới thông qua trò chuyện hàng ngày

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Tiếp, Troy và Lola hiểu biết khá nhiều lĩnh vực từ lịch sử, địa lí, y học, văn hóa đến chính trị. Ví dụ như Lola (6 tuổi) biết khi phụ nữ có thai thì em bé sẽ truyền chất dinh dưỡng từ người mẹ nhờ dây rốn nối nhau thai. Troy (8 tuổi) thì biết có bảy lục địa tất cả, biết tự sát trùng và băng vết thương khi chảy máu. Phần lớn là nhờ bố mẹ chăm nói chuyện, kể chuyển và hướng dẫn cho các bé xử lí các tình huống, trong trường hộ này thì làm gì, trường hợp kia thì làm gì. Bố mẹ mua rất nhiều sách cho hai đứa, sách về kim tự tháp, thiên văn học, sách giới tính, và trong nhà có rất nhiều bản đồ, phải có đến 5 cái bản đồ các loại. Troy và Lola được đi du lịch nhiều và hai đứa rất nhớ tên của các thành phố, cuộc gia mình đến cũng như điểm đặc biệt ở từng nơi. Một phần lớn cũng nhờ chương trình Au Pair mà hai đứa biết nhiều hơn về văn hóa cũng như địa lý, biết Việt Nam hình chữ S và giáp biển, gần Thái Lan và Singapore. Biết ở Việt Nam trẻ em phải học thêm rất nhiều, rồi lớn lên nếu là con trai phải sống chung với bố mẹ, là con gái lấy chồng xong phải về nhà chồng. Hai đứa cực kì thích nghe em kể chuyện, vì cơ bản em cũng rất thích đọc về văn hóa nên Troy và Lola còn biết tục bó chân ở Trung Quốc, biết chào bằng tiếng Trung và hát bài "quả táo nhỏ" bằng tiếng Trung, biết nói Singlish, biết nói tiếng Việt, biết ở Dubai có mấy khách sạn nằm dưới biển và có thể nhìn thấy cá mập chạy xung quanh, biết ở Thái có lễ hội té nước, biết tục lệ gắn đĩa vào môi của phụ nữ Ethiopia bla bla bla. Ngược lại, hai đứa cũng kể cho em nghe rất nhiều về văn hóa chúng biết mà em không biết. Tự nhiên lại thấy thiệt thòi cho Linh Linh quá, ngày xưa em chỉ kể cho Linh Linh nghe bộ Phong Thần Diễn Nghĩa nói về Đát Kỷ với Trụ Vương và tục bó chân ở Trung Quốc thôi, còn lại toàn kể truyện cổ tích nên Linh Linh vẫn chưa có nhiều kiến thức về lịch sử và văn hóa lắm. Thêm nữa ngày xưa lúc còn ở Việt Nam, em không dành nhiều thời gian chơi trò chơi với Linh Linh cũng như nói chuyện với con bé, lại còn chửi mắng nó nhiều nữa (hối hận lắm huhu). Năm sau về, em nhất định sẽ đặt nhiều nỗ lực để giáo dục Linh Linh. Nếu không làm Au Pair chắc cả đời em sẽ không học hỏi được những điều tuyệt vời này. Thực ra trước khi làm Au Pair, em cũng đã đọc vài cuốn sách giáo dục con của người Do Thái, và người Nhật. Trong đó, em cực kì thích cách dạy con của người Do Thái và phải công nhận không hổ danh dân tộc Do Thái được cho rằng thông minh nhất thế giới. Nếu có thời gian em khuyên các mẹ nên đọc cuốn "Phương Pháp dạy con của người Do Thái" (Nhân tiện em cũng recommend mọi người đọc cuốn "cậu bé mặc pijamas sọc", cuốn sách này nói về người Đức đã đối xử với người Do Thái hơn cả nô lệ và tàn sát họ dã man như thế nào trong chiến tranh thế giới thứ hai. Hay và cảm động lắm huhu).”

5. Cho trẻ tập thói quen đọc sách

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Quay trở lại với Troy và Lola, hằng ngày hai đứa phải dành ít nhất mười lăm phút đọc sách cả tiếng Anh và tiếng Pháp. Trong phòng hai đứa đều có rất nhiều sách. Bruce là hình tượng lí tưởng cho con, Bruce đọc cực kì nhiều sách về chính trị, lịch sử và có một căn phòng toàn sách chất đầy gần chạm đến trần nhà (mơ ước của em huhu). Bruce và Emma dành rất nhiều thời gian cũng như nỗ lực cho việc trau dồi kiến thức cho con mình, không như nhiều bố mẹ trẻ khác thường dán mặt vào điện thoại online facebook rồi sống ảo các thứ, họ luôn luôn dành thời gian cho con và với họ, kiến thức và sự độc lập là một nhân tố quan trọng mà con cần có để vào đời thêm tự tin. Vì với họ, cuộc sống bên ngoài rất khắc nghiệt, trẻ em cần được học để bảo vệ chính mình, để giỏi giang, có nhiều tự tin và mạnh mẽ khi vào đời. Troy đi học đàn ghita, dù giáo viên cực kì nghiêm khắc và nhiều lần Troy xin mẹ cho nghỉ vì áp lực với giáo viên, vì mình kém nhất lớp nhưng mẹ vẫn động viên Troy tiếp tục đi học, đối mặt với giáo viên ấy và vượt qua nỗi sợ của mình. Để con va chạm với khó khăn từ bé, để lớn lên khi con vào đời, con sẽ không dễ dàng bỏ cuộc trước mọi khó khăn.”

6. Cho trẻ tự do vui chơi

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Một điều nữa, khi em cùng Troy và Lola đi ra công viên ở đây, em cảm thấy ngạc nhiên kinh khủng khi bố mẹ để con họ (dù còn rất nhỏ) tự chơi các trò chơi trong công viên mà em cho rằng rất nguy hiểm. Ví dụ như bé Candy (con của mẹ Stephanie - bạn của mẹ Emma) mới hai tuổi trèo lên cầu tuột cao ơi là cao, cao phải gấp đôi gấp ba cái cầu trượt ở khu thiếu nhi của Việt Nam ý, xong tự trèo tự tuột không cần ai đỡ. Xong lúc Candy chơi trò bập bênh với Lola, em có bảo Lola em bập bênh nhẹ thôi không thì em bé sẽ sợ đấy. Xong Candy lập tức đáp lại "I'm not a baby, I'm a girl. It's not scary at all" (thấy ghê hông). Đến trò xích đu trời ơi trẻ ở đây đu xích đu bay cao hết cỡ luôn, cao đến nỗi chính bản thân em còn sợ không dám ấy (xấu hổ quá). Nói chung là trẻ ở đây có vẻ không sợ các trò mạo hiểm cho lắm, chúng tha hồ chơi mà không cần bố mẹ bên cạnh đỡ hay giám sát. Các bậc phụ huynh để trẻ tự chơi, ngồi tụ tập tám dưới gốc cây, nhàn ơi là nhàn.”

7. Hạn chế cho trẻ xem TV

kinh-nghiem-aupair-ha-la-aupair-phap “Tuy nhiên, Troy và Lola cũng khá bất mãn và thậm chí còn khóc khi mình không được xem tivi nhiều. Bruce rất nghiêm khắc, vào ngày thường hai đứa không được xem tivi, nếu năn nỉ quá thì maximum 5 phút, hai đứa luôn thấy ấm ức và bấy công. Troy nói trong nước mắt " Xu you know what, Daddy watches a lot of TV. Sometimes Daddy even watches TV until 1am." Không phủ nhận xem TV một phần cũng tốt cho tư duy của trẻ (somehow), nhưng sẽ tốt nếu như xem có chừng mực, chứ không phải xem không kiểm soát như nhiều trẻ bây giờ. Tốt nhất là chỉ cho trẻ xem phim vào cuối tuần 1-2 tiếng gì đó, còn ngày thường không xem. Nếu trẻ hư hay gì có thể phạt không được xem phim tuần này, rất hiệu quả.” Con cái là món quà vô giá của bố mẹ. Yêu con, thương con phải đúng cách. Em cho rằng chúng ta không nên quá bảo vệ con nếu không đến tận 18 tuổi chúng vẫn ỉ lại, vẫn không có khả năng độc lập và luôn thiếu tự tin vào bản thân mình. Hiện tại, em cảm thấy rất vui vì sống với một host mom cực kì nghiêm khắc và kĩ tính (mặc dù thời gian đầu không quen và thấy bị tổn thương vì những gì Emma phàn nàn). Nhưng nhờ vậy mà em cũng trưởng thành hơn, trở nên tốt hơn, học được nhiều điều mới thay đổi bản thân mình theo hướng tích cực hơn cũng như mạnh mẽ hơn. Em vẫn nhớ mình đã từng nói với agency rằng "You know, we learn a lot when we live with tough people. Even for many times I used to hold the thought that I would go back to Viet Nam, I didn't want to be an Au Pair anymore, still then i realiased that I had learnt a lot of good things from my host mom. Without her, I cannot be that strong and confident." Họ đáp lại rằng "You should be proud of yourself because you do not judge them but see the positive things from your difficulities. Not many people can do that and I know it's not only about positivity but also about love, patience and compassion". Điều em thay đổi nhiều nhất, rõ ràng nhất đó là em không còn đổ lỗi cho cho hoàn cảnh, cho người khác nữa. Thay vào đó em tự chất vấn lại bản thân mình đã đúng hay chưa, và tự nhận một phần lỗi là do mình và chịu trách nhiệm với việc đó. Giờ em không sợ hãi khi phải đối mặt nói thẳng với ai đó rằng em không thích cái này, không đồng tình với cái kia cũng như không thấy xấu hổ khi phải nhận lỗi nữa. "Yeah. You are right. I made it. I'm sorry for that" Hi vọng những dòng em viết có thể giúp ích cho các bạn đã, đang, sẽ và sắp có con. Hi vọng mọi người đủ dũng cảm để thử những điều mới trong việc dạy con cũng như thay đổi chính bản thân mình.” Hành trình nào cũng sẽ cho bạn những bài học bổ ích. Tổ chức Aupair Vietnam hi vọng rằng, với chương trình Giao lưu văn hoá quốc tế Au Pair, các bạn sẽ không chỉ nâng cao được khả năng ngôn ngữ của mình mà còn trưởng thành hơn, chiêm nghiệm được nhiều điều hơn trong cuộc sống. Nếu còn bất kì thắc mắc nào liên quan đến chương trình Au Pair, hãy liên lạc với tổ chức Aupair Vietnam để được giải đáp 1 cách chi tiết nhất! >> Xem thêm Điều kiện đi Au Pair Hà Lan >> Xem thêm Chi phí đi Au Pair Hà Lan