Au Pair Nước Pháp – Cuộc hành trình lớn bắt đầu

Ngày đăng: Monday, 6 November ,2017

Xin chào các bạn, tớ tên là Huyền Trang. Tớ đã trở thành một au pair Pháp từ đầu tháng mười. Thành phố tớ sinh sống là Orléans. Có lẽ nhiều bạn sẽ không biết thành phố này vì nó không nổi tiếng như Paris, Bordeaux hay Lyon. Orléans cũng được xem như là một thành phố yên bình bên cạnh dòng sông Loire. Lần đầu tiên đặt chân đến một thành phố mới cách Việt Nam gần nửa vòng trái đất, tất cả mọi thứ đối với tớ đều mới mẻ, xa lạ biết bao. Gạt đi niềm lo lắng, chút hồi hộp, tớ hào hứng vui vẻ vì cuối cùng mình cũng được đặt chân đến một chân trời mới với ước mơ của bản thân. Lúc đặt chân xuống sân bay CDG, nó rộng lắm, nhưng tớ không cô đơn. Tớ đã gặp được một quý bà tốt bụng ngồi cạnh tớ trên máy bay. Bà ấy giảng giải cho tớ mọi thứ, chờ cùng tớ ở sân bay đến khi người nhà tớ đến đón. Mọi thứ bắt đầu tuyệt vời như vậy đấy. Xong rồi ông bố cũng xuất hiện với nụ cười thân thiện, lời xin lỗi chân thành do ông ấy đến muộn( có vụ tai nạn trên đường cao tốc). Trong suốt đường về cũng là những câu chuyện không đầu không đuôi, nhưng ông bố luôn nở nụ cười với tớ. Khi về đến nhà, tớ ngắm một lượt ngôi nhà, ông bố giúp tớ xách vali lên phòng. Một lúc sau bà mẹ cũng xuất hiện, nở nụ cười tươi, hỏi han tớ xong thì dẫn tớ đi xem từng phòng một. Thân thiện chính là từ đầu tiên để tớ nói về gia đình nuôi của tớ. Đến chiều tớ đi đón bọn trẻ, chúng còn lạ lẫm lắm, cứ nhìn tớ suốt. Tớ được dẫn đi ngắm thành phố, tự đi dạo chơi, gia đình nuôi của tớ luôn tôn trọng tớ. Cuộc sống au pair cũng giống như cuộc sống của tớ lúc còn đang đi học cấp ba, cùng ăn cùng chơi với những đứa em của tớ, nên có thể nói tớ thích nghi tốt với mọi thứ ở đây. Tớ có nhiều thời gian giành cho bản thân, thêm đó thời gian chơi với lũ trẻ, tìm hiểu khóa học cũng như thành phố Orléans xinh đẹp này. Đối với tớ mọi thứ dường như mỹ mãn lắm: một thành phố xinh đẹp với những kiến trúc cổ kính, thanh bình không quá náo nhiệt, người dân thân thiện và tốt bụng.

Tớ sang được hơn hai tuần thì ở Pháp có dịp nghỉ lễ với học sinh. Và thế là gia đình tớ quyết định sẽ đi nghỉ ở vùng Bretagne- nơi ông bà của bọn trẻ sinh sống. Và tớ lại được đặt chân đến một vùng đất mới với tên gọi Loctudy. Quãng đường từ nhà tớ đến Loctudy cũng khá xa, gần sáu trăm kilômét mà chỉ đi ô tô trong vòng sáu tiếng. Do đi trên đường cao tốc nên tớ được ngắm thoải mái những khu rừng, những cánh đồng với những chú ngựa, chú bò trên thảo nguyên xanh. Tớ háo hức, rộn ràng muốn đến nơi thật nhanh. Vì Loctudy ở gần biển, mà tớ thì yêu biển lắm. Cuối cùng cũng đặt chân đến nơi khi trời nhá nhẩm tối, tớ chỉ biết thốt lên vì cái vườn sao rộng quá, đủ để xây thêm mấy ngôi nhà. Sau đó tớ đi vào, tham quan chính ngôi nhà t sẽ ở trong hai tuần tới. Đẹp quá- bên trong là bao nhiêu giá sách, những lọ thủy tinh đựng vỏ ốc, trai đủ màu sắc, những bức ảnh cùng với cái lò sưởi thật to. Mọi thứ đều vương vấn chút cổ kính. Vì bị mệt nên sau khi ăn uống thay đồ, tớ được dẫn lên phòng của mình. Một căn phòng gác mái xinh xinh, với hai cái cửa sổ, một để ngắm vườn, một để ngắm trời, lãng mạn đúng không? Tớ đem theo niềm vui rồi chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường êm ái. Ngày đầu tiên ở đây, tớ đã được làm biết bao nhiêu điều. Buổi sáng sau khi thưởng thức những lát bánh mỳ ngập trong bơ cùng mứt với những lời hỏi thăm nói chuyện rôm rả, t cùng những đứa trẻ và cậu của chúng đạp xe ra biển. Ngôi nhà ở đây xinh lắm, nhà nào cũng có cái vườn rộng. Và rồi sau vài phút: Woa, aaaa, bạn thử tưởng tượng có bao nhiêu thán từ để thốt lên sự ngạc nhiên thì chính tớ đã làm thế.

Biển rộng lắm ( đại dương) mà, bờ cát trắng phau kèm với nhiều tảo biển trôi dạt vào bờ. Người dân ở đây cũng yêu thích việc đi dạo, ngắm biển, rồi ra những bãi đá để tìm vỏ ốc vỏ sò. Thú vui tao nhã làm sao. Tớ mải mê chơi đùa, tìm kiếm những động vật biển ẩn mình bé bé xinh xinh. Kết thúc buổi sáng là màn chơi đùa trong vườn buổi chiều, rồi cùng nhau hái táo, đến thư viện mượn sách về đọc. Nơi này quả thực quá lý tưởng cho việc nghỉ ngơi vì ngoài nghe tiếng sóng vỗ, bạn sẽ không nghe thêm một âm thanh phức hợp nào khác. Ngày hôm sau với những lịch trình mới. Một buổi sáng mở mắt, ngắm nhìn qua khung cửa sổ. Chỉ 2 giây sau tớ đã quyết định ra biển một mình để ngắm bình minh. Ôi bình minh đẹp lắm, mải miết ngắm nhìn, rồi chụp bao nhiêu ảnh. Và sau 20 phút, ông mặt trời cũng ló rạng trên mặt biển. To quá, cảm giác như ông có thể rơi xuống vậy. Quá hài lòng, tớ vui cười trong suốt chặng đường về nhà. Buổi chiều, gia đình tớ đi đến nông trường mua thật nhiều cà rốt và khoai tây cho bữa ăn. Sau đó đi đến La Baie d’Audierne et la Pointe de la Torche. Địa điểm du lịch nổi tiếng nơi đây. Bờ biển với hàng cát đai, nước trong xanh. À trời lạnh vậy mà nhiều người đi lướt sóng lắm, toàn là những người chuyên nghiệp thôi. Rồi những bãi đá, ngọn núi đan xen vào nhau thật tuyệt vời. Tớ như cá gặp nước, chơi đùa cùng bọn trẻ, nhảy sóng, thi ném đá, đủ trò luôn. Đến vùng gần biển mà không ăn hải sản thì thật thiếu sót mà. Tớ còn được đi chợ hải sản, ngắm cảng biển nữa. Tớ yêu thích lắm, nhưng chả biết viết thêm những ngôn từ mỹ miều nào cả. Tớ mới đến đây được 4 ngày thôi mà biết bao nhiêu điều để làm, để khám phá, trải nghiệm. Tuổi trẻ mà, đừng để đôi chân ngừng nghỉ, hãy khám phá nào các bạn!