Giỏ hàng

Vũ Hồng Linh - Au Pair Đức 2010

Cũng đã vài năm rồi kể từ ngày mình chào Gastfamilie để rời khỏi Đức, kết thúc hành trình 1 năm làm Au Pair. Đức giống như quê hương thứ 2 và Gastfamilie cũng như gia đình thứ 2 của mình vậy. Nhớ hồi đó, thỉnh thoảng Gastmutter đi siêu thị lại mua đồ ăn ngon cho mình, đặc biệt là Ferrero Küssen, loại sô cô la mình kết nhất. Chả thế mà nuôi mình từ 48 lên 59 kí!

Nhớ nhất là bọn trẻ con, tuy có nhiều lúc chọc mình phát khóc nhưng túm lại là rất tình cảm, thỉnh thoảng lại đè mình ra đòi...kiss làm mình sợ xanh cả mặt, phải chạy vòng quanh nhà để trốn. Nhớ cái phòng ngủ ấm áp be bé dưới tầng hầm của ngôi nhà xinh xinh cạnh bìa rừng, "trụ sở hoạt động riêng tư" của mình, nơi mà đôi khi nhóc con 5 tuổi đáng yêu như búp bê dậy sớm sẽ chạy vào giường, chui vào chăn ôm mình, gọi mình dậy.

Nhớ cả bác lái Taxi tốt bụng vừa đi đường vừa chỉ cho mình "nhà hàng này rẻ, bánh hàng này ngon...", tặng mình cuốn sổ tay bé xinh khi nghe mình nói mình vừa mới đến, hay bác hoạ sĩ già gần nhà tặng mình bức tranh cún con bác vừa mới vẽ... Chà, nhớ lại mấy chuyện này mà muốn sang Đức thêm lần nữa quá ^^

Mùa đông đã đến rồi. Giờ này của vài năm trước mình còn đi chơi chợ giáng sinh với bạn bè, uống Glühwein, ăn xúc xích, chụp ảnh giáng sinh tung toé, thế mà bẵng một cái thời gian trôi vùn vụt, bạn bè mỗi đứa một nơi, nước Đức thân yêu chẳng biết bao giờ mình mới quay trở lại được. Thế nhưng không sao hết, dù có xa nhau nhưng bạn vẫn ở trong tim tớ, bạn Deutschland thân yêu ạ!

Facebook Instagram Youtube Google+ Linkedin Top
Open demo