“Trạm dừng chân tiếp theo sau Hà Nội là?” – chia sẻ Au pair Hà Lan 2016

Ngày đăng: Wednesday, 17 August ,2016

Gửi chị Chu Chu và các anh chị trong gia đình Aupair thân mến!

Khi em viết những dòng này cũng là tròn đúng hai tháng em đặt chân đến xứ sở hoa tulip và mọi cảm xúc trong em vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu tiên vậy. Em đã muốn viết cho các anh chị từ lâu nhưng thực sự là em bận quá nên giờ mới ngồi xuống để kể cho các anh chị về cuộc sống của em tại đây được!

trạm dừng chân tiếp theo là

Ngược dòng thời gian nhớ lại những ngày đầu đăng ký tham gia chương trình cũng là lúc em biết em đã chọn cơ hội cũng là thách thức – một quyết định mà đến giờ phút này em chưa thấy hối tiếc. Hồi đó em đã chọn Hà Lan là điểm đến của mình thay vì nước Mỹ như bao bạn khác chỉ bởi vì em biết là mình sẽ không thi bằng lái xe ô tô. Lúc đầu em cũng phân vân vì em cũng thích nước Mỹ lắm nhưng đến giờ khi đã sống ở đây rồi em lại cảm ơn ngày xưa các anh chị đã tư vấn cho em chọn Hà Lan, để em có cơ hội sống ở một đất nước xinh đẹp và đáng yêu như thế này.

Hồi đó làm hồ sơ nói thật là em mất nhiều thời gian. Điền đơn, đợi chờ giấy tờ thủ tục hoàn thiện cũng lâu ơi là lâu. Có một kinh nghiệm xương máu mà em muốn chia sẻ với các bạn cũng đang có ý định tham gia Aupair đó là các bạn nên đọc thật kỹ mọi thứ mà mình cần chuẩn bị chứ đừng như em. Người ta yêu cầu giấy lý lịch tư pháp số 2 mà em cứ thế tung tăng đi làm lý lịch tư pháp số 1. Thời gian chờ xác minh cũng mất cả tháng xong lại còn công đi đi về về nữa chứ. Nói thật với anh chị lúc đó em mệt mỏi lắm, giấy tờ cứ loạn xị ngậu lên ý. Em vẫn còn nhớ có lần đang bắt xe bus đi về nhà thì chị Chu có gọi điện là phải xin lại giấy khai sinh rồi xin chữ ký các thứ nữa khá lằng nhằng thế mà em khóc ngay trên bus được mới tài. Tất nhiên là người khác không biết nhưng đó cũng là khoảng thời gian mà em cảm thấy việc làm hồ sơ của mình có nhiều trục trặc quá đi à. Mẹ em thấy con gái cứ bươn chải hết Hà Nội lại về nhà nên thương rồi nói: “Hay là thôi không đi đâu nữa ở nhà kiếm việc mà làm rồi ổn định thì lấy chồng chứ mẹ thấy mày thân gái mà cứ thích vẫy vùng rồi chạy ngược chạy xuôi như thế mẹ cũng thấy thương.” Nhưng anh chị ạ, thật là em chưa bao giờ có ý định từ bỏ. Em chỉ xin và nói với mẹ là: “Đây là lựa chọn của con, con biết là có nhiều khó khăn nhưng xin mẹ hãy cho con thử lần này vì nếu bây giờ con không đi thì chắc chắn không bao giờ trong cuộc đời này con có thể đi được nữa.” Bố mẹ em là người thấu tình đạt lý nên khi thấy em đã chắc chắn với quyết định của mình bố mẹ em cũng không phản đối gì cả thậm chí còn ủng hộ còn mong em sớm tìm được gia đình, rồi những lần em về nhà làm/làm lại giấy tờ bố mẹ em cũng cất công cất buổi đưa em đi…cũng chỉ mong con gái được sống với những gì nó cố gắng! Để nói hai tiếng cảm ơn với gia đình chắc cả đời này em cũng không thể nói hết.

Nơi “hậu phương” có gia đình là chỗ dựa, trên “tiền tuyến” lại có chị Đức và các anh chị khác trong Aupair Vietnam giúp đỡ và hướng dẫn em nhiệt tình, em hoàn toàn tự tin. Em không biết các tổ chức khác như thế nào nhưng các anh chị trong Aupair Vietnam hoàn toàn xứng đáng với slogan “Người dẫn đầu sánh bước cùng bạn”. Từ việc hướng dẫn em các bước làm hồ sơ (bao thầu cả việc đốc thúc viết đơn), đến giúp em dịch thuật tài liệu đến cả việc nhỏ như giới thiệu chỗ công chứng nhanh cũng được các anh chị chỉ giúp. Thêm vào biết bao hoạt động hấp dẫn như là khoá học Childcare, First Aid rồi sinh nhật 10 năm Aupair nữa chứ. Không những toát lên phong thái chuyên nghiệp của tổ chức uy tín mà còn thực sự hữu ích với những bạn to-be Aupair nữa chứ. Với cá nhân em thì mọi việc cần làm là đăng ký tham gia chương trình, làm theo những gì anh chị hướng dẫn và cuối cùng là xách mông, ý em nhầm xách vali ra đi tìm đường…du hí. :))) Em nói đùa vậy thôi sang bên này rồi cũng phải làm việc nữa chứ nhưng quả thực là nếu bạn nào muốn tìm một tổ chức Au pair không những uy tín mà còn chuyên nghiệp (đã thế các anh chị trong tổ chức lại còn đẹp trai xinh gái nữa) thì đó chính là Aupair Vietnam!

Sau tất cả thì em cũng xong mọi thủ tục. Bạn nào đã qua được ải hoàn thiện hồ sơ chắc đều có tâm trạng giống em đó là *bung lụa (một nửa) đi anh em êi* vì sướng thì sướng thật nhưng lại trải qua một trạng thái thấp thỏm khác đó là đợi gia đình nuôi. Trong quá trình này em biết không chỉ em mà còn nhiều bạn khác chỉ muốn có gia đình thật nhanh để đi nhưng em thấy đợi match gia đình nuôi cũng giống như việc muốn ăn quả ngọt thì phải biết đợi quả chín, tuỳ từng loại quả khác nhau mà có thời gian chờ khác nhau. Như em là sau khi gửi toàn bộ hồ sơ đi thì mất hình như hơn 1 tháng để được phỏng vấn với tổ chức đại diện của Aupair Vietnam bên Hà Lan vì người ta còn xem xét hồ sơ và sắp xếp lịch hẹn. Em cũng không nhớ rõ phỏng vấn thế nào mà ngay sau khi kết thúc phỏng vấn người ta đã gửi ngay cho em liên lạc của 1 gia đình. Và đó chính là gia đình mà em đang sống hiện nay. Cái gì cũng chỉ “một lần duy nhất”: giới thiệu 1 gia đình duy nhất, phỏng vấn gặp mặt một lần duy nhất… Nhưng em vẫn nhớ chị Đức có nói với em là “cơ hội không nhiều, em nên biết nắm bắt nhưng không vì thế mà em phải chọn vội vì mình còn sống với họ cả 1 năm, nếu chọn vội sau này lại khó” Thế mà bây giờ em sống với gia đình em hiện tại rất tốt.

Thời điểm em sang cũng là kỳ nghỉ hè của tụi trẻ con bên này nên em cũng có nhiều việc phải làm hơn nhưng bố mẹ nuôi là người có học thức và hiểu biết nên rất quan tâm đến em. Tuy nhiên em cũng đã làm rất nhiều việc giúp họ không quản vất vả hay thêm giờ, những thứ mà thực ra em không nhất thiết phải làm nhưng em vẫn làm vì em cũng quan tâm tới gia đình họ và coi những đứa trẻ kia như anh chị em của mình. Mặc dù cũng có những khó khăn nhất định nhưng đó là chuyện dễ hiểu… Bất cứ một công việc gì cũng có những thử thách riêng của nó và dù thế nào thì em cũng vẫn sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.

Thế là trạm dừng chân tiếp theo trong cuộc đời em sau Hà Nội chính là Hà Lan. Nhờ có chương trình, nhờ có bố mẹ và gia đình ủng hộ mà em đã thực hiện được một nửa ước mơ của mình. Vẫn còn nhiều việc em cần phải làm nhưng trước mắt như thế này em đã cảm thấy mình có động lực lắm rồi.

Lời cuối, em muốn gửi lời cảm ơn chị Chu Đức đã đồng hành cùng em trong suốt quãng thời gian đáng nhớ đó, cảm ơn các anh chị trong Aupair Vietnam đã giúp đỡ em rất nhiều. Em hi vọng anh chị sẽ tiếp tục chắp cánh cho ước mơ của nhiều bạn trẻ hơn nữa trong thời gian sắp tới. Bởi vì đây thực sự là một chương trình tốt cho tất cả những bạn mong muốn có được trải nghiệm sống (hoặc sau đó học tập và làm việc) tại nước ngoài!