Vũ Hằng – cô gái nhỏ hiện thực hóa giấc mơ Pháp

Ngày đăng: Tuesday, 31 October ,2017

Là 1 cô gái xinh xắn và năng động, Vũ Hằng luôn mơ ước được 1 lần đặt chân lên nước Pháp mộng mơ. Và mong ước bấy lâu của cô gái ấy đã thành hiện thực vào cuối tháng 9 vừa qua khi Hằng chính thức trở thành 1 Au Pair Pháp. Cùng khám phá qua “giấc mơ Pháp” của Vũ Hằng qua bức tâm thư này nhé!

“Paris 25-10-2017

Paris của hôm nay đang đón những cái nắng cuối để chuẩn bị chuyển mình sang đông, khi khắp các con phố được nhuốm vàng bởi mùa lá rụng, tôi ngồi đây, trong một căn phòng nhỏ xinh được sưởi ấm áp, đang mông lung nhớ về gia đình, người thân, bạn bè, nhớ Việt Nam, và nghĩ về khoảng thời gian ngắn ngủi đã qua của mình ở nơi đất khách quê người này.

Đã hơn một tháng qua, chính xác là 1 tháng 10 ngày chính thức đặt chân tới đất nước hình lục lăng xinh đẹp này. Đã có một số thứ đã quen, nhưng thi thoảng dạo bước trên những con phố phồn hoa nơi đây, tôi vẫn cứ còn cái cảm giác lâng lâng, và vẫn cứ ngỡ đây chỉ là giấc mơ – một giấc mơ dài và đẹp. :3

Đường phố Paris những ngày thu

Lại nhớ lại, “Giấc mơ” ấy bắt đầu mạnh mẽ từ ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn visa của Đại sứ quán Pháp sau gần một tháng đợi chờ. Sau cái ngày cảm xúc dâng trào trong hạnh phúc ấy, tôi bắt đầu chuẩn bị sắm sửa hành trang cho mình. Ngày tôi xách vali đi, chuẩn bị đặt chân tới miền đất mới, cũng là ngày chia tay  bịn rịn với Gia đình. Cả gia đình tôi và những người bạn thân thiết tiễn tôi tới sân bay, trao cho tôi những món quà. Một vài cuốn sách ý nghĩa, một bức chân dung tự vẽ, những liều thuốc được chuẩn bị kĩ càng, những lời nhắn gửi giữ gìn sức khỏe, những lời hứa hẹn mau chóng trở về … Họ trao cho tôi những cái ôm thật chặt. Cũng có cả những giọt nước mắt không nỡ rời  xa. Nhưng trong ánh mắt của tất cả mọi người, tôi thấy, họ mừng cho tôi, và tất cả đều hy vọng tôi sẽ có những trải nghiệm ý nghĩa nơi đất khách quê người.

Nước Pháp chào đón tôi bằng một buổi sáng mưa nặng hạt. Gia đình nuôi đã nghỉ làm, cùng hai đứa nhỏ – một bé 5 tuổi và một bé 2 tuổi rưỡi, đã nghỉ học để chào đón tôi ở sân bay. Họ đã đợi tôi hàng giờ vì tôi đã làm thủ tục khá lâu. Những đứa trẻ háo hức được gặp, tay cầm bức tranh tự vẽ đứng đợi chờ…  Khi nhìn thấy, cả Gia đình ôm hôn và hỏi thăm tôi thân thiết.  Tôi thiết nghĩ, dù hôm đó thờ tiết có âm độ C thì tôi cũng vẫn thấy ấm lòng. J

Trên con đường từ sân bay về nhà, đi qua những con phố của thành phố RUEIL- MALMAISON – là nơi tôi đang sinh sống, tôi không khỏi bất ngờ trước những con đường với những hàng cây cổ thụ, nhưng được cắt tỉa rất đẹp nơi đây. Đường phố sạch sẽ, xe cộ đi lại không đông đúc, bon chen. Chỉ là những chiếc ô tô nối đuôi nhau đi không vội vàng, và vui lòng sẵn sàng dừng lại nhường đường khi có người đi bộ muốn đi qua.  

Từ sân bay về nhà tôi được dẫn lên phòng mà Gia đình nuôi đã chuẩn bị từ trước. Mọi thứ quá gọn gàng, ngăn nắp. Rồi tất cả đều là màu đỏ, màu mà tôi yêu thích. Điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả, họ đã trang trí khắp phòng bằng những bức ảnh của tôi. Những bức ảnh tôi chụp với cả gia đình, những bức ảnh tôi đi chơi vui vẻ với bạn bè. Có lẽ họ sợ tôi cảm thấy lạc lõng hay nhớ nhà.  Bên cạnh đó còn có một cuốn sách hướng dẫn du lịch khắp Paris và một lọ nước hoa. Tôi cảm nhận được sự quan tâm đặc biêt của họ dành cho mình. Tối hôm đó, tôi được chào đón bằng một bữa tiệc gia đình được chuẩn bị công phu, kèm rượu vang. Tất cả những điều ấy, làm tôi xúc động, và ấm lòng trong ngày thu mưa rả rích ấy.

Bữa ăn tráng miệng trong Lễ đính hôn ở Lyon

Ngày tôi đến là thứ tư, nhưng từ trước đó gia đình đã có kế hoạch cuối tuần xuống Lyon – miền Nam nước Pháp để dự lễ đính hôn của em trai Anh Chồng. Anh Chị đã hỏi ý kiến tôi muốn đi cùng Gia đình hay ở lại nghỉ ngơi. Tôi đã không cần suy nghĩ mà trả lời “Có”, vì đơn giản, đó là cơ hội tốt để tôi được đi khám phá. J

Chúng tôi đã trải qua gần 6 tiếng đồng hồ ô tô để đến Lyon và ở lại đó trong 3 ngày. Trong 3 ngày đó, tôi được trải nghiệm những bữa ăn đúng kiểu Pháp, được chuẩn bị cầu kì bởi những người phụ nữ lớn tuổi. Đặc biệt, tôi được dự lễ đính hôn của đôi bạn trẻ. Một bữa tiệc lớn kéo dài 5 tiếng đồng hồ, được diễn ra ngoài trời với những món ăn sang trọng, được bày biện công phu. Khi được trải nghiệm những bữa ăn kiểu như vậy, bạn sẽ hiểu được người Pháp họ tinh tế trong ẩm thực như thế nào.  Ngày cuối cùng ở Lyon, tôi may mắn được gia đình nuôi dẫn đi thăm Nhà thờ Fourvière – một trong những Nhà thờ lớn và đẹp nổi tiếng nhất nước Pháp và tham dự Thánh lễ nơi đây – vì cả tôi và gia đình đều là những tín hữu của đạo Thiên Chúa giáo. Chúng tôi cũng tham quan Nhà hát La Mã- cũng là một trong những kiến trúc độc đáo ở Lyon. Tôi bị choáng ngợp với vẻ đẹp hùng vĩ và cổ kính chốn này. Và đây là lần thăm quan đầu tiên của tôi ở đất nước xinh đẹp này. Đến bây giờ, ngoài Paris ra, với tôi, Lyon cũng đẹp như trong tranh vậy. Nếu bạn có dịp đặt chân đến Pháp, hãy đừng bỏ qua thành phố cổ kính này nhé.

Sang tuần thứ 2, tôi bắt đầu làm quen với mọi thứ, khí hậu, múi giờ, ẩm thực, đường xá, con người nơi đây. Ngoài việc tôi hay buồn ngủ vào đầu giờ chiều (vì lúc đó là giờ tối ở VN), cũng may mọi thứ khác diễn ra rất tốt đẹp. Tôi bắt đầu “phải” quên cơm, và thay vào đó là bánh mỳ, phô mai, bơ, sữa và những món ăn Âu khác. Nhưng lạ thay, tôi thích ứng với đồ ăn nơi đây nhanh hơn tôi tưởng. Chắc có tố chất “Tây” trong người. Đến bây giờ, ngày nào tôi cũng 3 bữa phô mai với bánh mỳ, cùng với những đồ ăn khác. Nhà cũng có gạo nhưng tôi không nấu. (Vì trước ở nhà tôi cũng ăn ít cơm. :3 ).

Có lẽ cũng là do may mắn, cuối tuần thứ 2 này, gần nhà có tổ chức một lễ hội rất lớn – lễ hội tưởng niệm tình yêu của vị vua Napoléon với người vợ cả Joséphine của Ngài. Tôi và gia đình tham gia tất cả các hoạt động trong lễ hội: lễ hội ánh sáng, biểu diễn ngựa, ngắm diễu hành trên đường phố, bắn đại bác và ngắm pháo hoa. Đây cũng là một trải nghiệm thú vị với tôi – một lễ hội hoành tráng và đầy tính nghệ thuật.

Trong thời gian này, tôi cũng tiếp xúc nhiều hơn với những đứa trẻ. Hàng ngày đón chúng từ trường về nhà, chơi đùa với chúng, dạy chúng những từ tiếng pháp, cũng một vài từ tiếng Việt. Mỗi ngày 4 tiếng đồng hồ. Tôi cũng dần hiểu chúng hơn, và thấy thân thiết hơn. Cái cảm giác mấy đứa trẻ Tây  bi bô nói câu XIN CHÀO bằng tiếng Việt, rồi gọi tên mình suốt cả ngày bằng cái giọng lơ lớ nửa Tây nửa Ta, ngay cả khi lúc chúng ngủ, rồi chạy xà vào lòng ôm hôn khi bạn đi đâu đó cả ngày mới về, nó thật tuyệt. Như thể nó sẽ sớm trở thành một phần cuộc sống của bạn vậy.

Ngoài ra, tất nhiên cũng như các bạn Fille Au pair khác, tôi cũng có khóa học của mình. Tôi theo một khóa học ở Trung tâm Campus France, nơi cách nhà tôi hơn nửa giờ đi lại. Ngay ngày đầu tiên đi học, anh Chồng đã nghỉ làm buổi sáng đưa tôi đến trường, hướng dẫn cách sử dụng các phương tiện công cộng và hành trình đến chỗ học. Tôi thấy đó cũng là một sự quan tâm không thừa, vì ở Paris có một hệ thống giao thông dày đặc, với rất nhiều những phương tiện khác nhau . Đặc biệt hơn, phần lớn các phương tiện giao thông công cộng này được lưu thông dưới lòng đất, cứ như là một thế giới ngầm vậy. Và với những ngày đầu tiên, nếu không được hướng dẫn cụ thể, bạn sẽ rất dễ lạc trong “mê cung” này.

Nghỉ trưa ở trung tâm học ngoại ngữ

Từ tuần thứ ba, tôi bắt đầu những chuyến đi chơi đầu tiên tại trung tâm thành phố. Tôi cùng với một bạn Au pair khác cũng của tổ chức Aupair Vietnam, cũng là người bay cùng tôi trong chuyến bay sang đất nước mới này, đã lên lịch cụ thể từ hôm trước. Chúng tôi đã đến thăm Tháp Eiffel, Khải hoàn môn, Monmartre cùng nhà thờ nổi tiếng Vương cung thánh đường Sacré-Cœur, và vài địa điểm gần đó. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy Tháp Eiffel. Cái cảm giác như bạn được chạm vào một cái gì đó mà bạn đã từng nghĩ nó quá xa vời, rồi giờ đây nó ngay trước mắt. Cái cảm giác ấy nó tuyệt đến dường nào.

Với những tuần sau đó, tôi tiếp tục tận dụng những ngày nghỉ cuối tuần hay những ngày không phải đi học để đi thăm quan những công trình nổi tiếng khác của Paris như Nhà thờ Đức Bà, Cây cầu tình yêu Pont-Neuf, Nghĩa trang Père-Lachaise, Tòa nhà thị chính Hôtel de ville,  rồi đi tàu thủy dọc dòng sông Seine thơ mộng để ngắm thành phố Paris. Ngoài ra tôi cũng đi dạo qua những cây cầu bắc ngang sông Seine, dưới những hàng cây nhuốm vàng những lá mùa thu, lặng ngắm Paris – một thành phố hoa lệ, nhộn nhịp, nhưng cũng đầy cổ kính và kiêu sa đến hút hồn.

Chỉ với hơn một tháng ngắn ngủi đã qua, tôi may mắn nhanh chóng quen với mọi thứ nơi đây. Tôi bắt đầu thân thuộc với từng thành viên trong ngôi nhà ấm cúng này. Những câu chào hỏi, những cái hôn má nhẹ mỗi sáng, những nụ cười thân thương khi họ trở về, những bữa tối không quá cầu kì nhưng cũng cảm thấy no nê, những tiếng gọi réo để ôm hôn trước khi đi ngủ. Từ những người dưng ở một nơi xa gần nửa bán cầu, giờ dần trở thành những thứ đỗi thân thương. Tôi cũng đã dần quen với từng con phố nơi tôi đi qua. Những con phố xinh đẹp ấy không còn làm tôi xốn xang để rồi lạc đường nhiều lần nữa, nhưng chúng vẫn giúp tôi được thả mình mơ mộng, được thấy mình cũng được đẹp lên khi đi trên con đường nên thơ với lá vàng. Tôi cũng đang dần quen với những bản thánh ca tiếng Pháp được hát du dương trong các nhà thờ Công giáo vào những thánh lễ cuối tuần. Tuy vẫn chưa hiểu và thuộc được hết, nhưng tôi vẫn có cảm giác nghẹn ngào và thân thương đến lạ. Tôi cũng đang dần làm quen với những người dân nơi đây. Những con người đáng mến, dù mới chỉ gặp lần đầu cũng nở nụ cười dễ mến kèm câu chào hỏi “Bonjour” thân thuộc.

Lễ hội Napoléon – Joséphine ở Rueil-Malmaison

Ai đã từng mơ được một lần đến Paris? Tôi không dám chắc có nhiều người hay không nhưng chắc chắn trong số đó có tôi. Ngay từ những ngày đầu bi bô với cái “ngoại ngữ mới” này, tôi đã liên tưởng tới một nơi như là một thiên đường, là xứ sở của những ánh sáng lấp lánh, của những lâu đài tráng lệ, của những con đường trải vàng lá rụng, của những con người cao to với thứ tiếng trầm bổng lãng mạn. Và theo thời gian, hơn một lần, tôi đã ước, ngày ấy chỉ là một điều ước xa vời – được một lần đến nơi đây. Vậy mà giờ đây, tôi đang được sinh sống trên đất nước xa xôi này, được chung sống cùng những người bản địa, được nói tiếng Pháp hàng ngày – điều mà tôi mong muốn và tìm kiếm khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Mới chỉ là một tháng ngắn ngủi qua đi, phía trước vẫn là một con đường dài, với biết bao dự định và hoài bão. Nếu ai đó hỏi tôi, dù là bây giờ hay 5, 10 năm về sau, rằng đâu là việc làm mà bạn thấy tự hào nhất trong tuổi trẻ, thì tôi sẽ không phải suy nghĩ mà trả lời luôn rằng: ĐÓ LÀ QUYẾT ĐỊNH ĐẾN PHÁP của tôi. Từ trong sâu thẳm tôi nhận thấy, tôi đang dần “phải lòng” Paris, “phải lòng” nước Pháp. Đó không thể thay thế là tình yêu nước, nhưng là tình yêu với cái đẹp, với những cái mơ mộng nên thơ nơi đây. Hơn thế nữa, tình yêu ấy còn được vun đắp bởi niềm vui, niềm tự hào của tôi về những gì mà tôi đã chọn, niềm hạnh phúc khi tôi đang đạt được giấc mơ tuổi trẻ của mình.

Tất cả những gì tôi đã và đang trả qua, chỉ là khởi đầu cho một cuộc trải nghiệm đầy màu sắc phía trước, một trải nghiệm mà như tôi nói, vẫn ngỡ như là một giấc mơ vậy. Và giấc mơ ấy sẽ khó trở thành hiện thực nếu không có sự hỗ trợ, giúp đỡ và đồng hành của TỔ CHỨC AUPAIR VIETNAM. Cũng biết rằng có nhiều cách để có thể đến sinh sống, học tập hay làm việc ở một nước xa xôi. Nhưng với những ai muốn trải nghiệm một cách sinh động nhất cuộc sống với người dân bản địa, muốn trau dồi ngọai ngữ, và có một chuyến du lịch dài với giá cực rẻ, thì đừng chần chừ và đợi chờ gì nữa, hãy đến với tổ chức Aupair Vietnam – Nơi sẽ chấp cánh cho ước mơ của bạn thành hiện thực. HÃY XÁCH BALO LÊN VÀ ĐI THÔI.”

 

                                                                                                                                                          Vũ Hằng